![]() |
(Hình minh họa: Sebastien Bozon/AFP/Getty Images) |
Khi cố nhớ là đã quên một nửa,
Lúc muốn quên là nhớ đến tận cùng!
(Không biết của ai)
Lúc muốn quên là nhớ đến tận cùng!
(Không biết của ai)
Lâu nay, bước vào tuổi già, tôi bắt đầu nhận thấy mình quên rất nhiều
thứ. Bệnh mất trí nhớ, nôm na là bệnh quên của người già hiện nay rất
phổ biến. Đó là “chứng hay quên” do tuổi tác, nhưng cũng có thể là biểu
hiện ban đầu của sa sút trí tuệ của mình.
Trong khi có người
quên chuyện xưa, quên quá khứ thì cũng có người quên mặt người, quên
tên. Tôi là một người có chứng bệnh hay quên tên người, và đó cũng là
một trở ngại trong lúc giao tiếp với bạn bè. Có lần gặp lại một người
bạn rất thân ngày xưa, đáng lẽ phải kêu tên bạn lên một tiếng mừng rỡ
cho vui lòng mình mà cũng toại lòng bạn, nhưng chỉ đứng đó mà ú ớ, gọi
một tiếng “mày” mà lòng bấn loạn, có cảm giác tội lỗi vì nhớ tên bạn
không ra.
Nhưng có lẽ trên đời này, không phải riêng tôi mắc bệnh quên!
Tôi kể bạn nghe một câu chuyện khá buồn cười.
Cách đây không lâu, hai vợ chồng tôi đi ăn cháo Chợ Cũ, mới mở cửa
vào, tôi thấy vợ chồng một người ở trong Hội Đồng Quản Trị nhật báo
Người Việt, người mà tôi rất quen biết, cũng có lần ngồi uống cà phê với
nhau ngoài phố, mà lần này bất chợt, tôi không thể nào nhớ ra nổi tên
anh. Hơi ngượng và biết cái bệnh của mình, lựa lúc anh chưa trông thấy
tôi, tôi kiếm chỗ ngồi, chú ý lựa chỗ quay lưng lại với anh.
Trong khi vợ tôi gọi món ăn, tôi cố gắng nặn óc mãi mà nghĩ không ra
cái tên ông này. Một ý nghĩ thoáng qua, tôi nói với vợ tôi: “Anh ra
ngoài xe một tí.”
Ra đến xe, tôi lục tìm mấy tờ báo Người Việt cũ, vào trang hai, rà
tìm ở chỗ Hội Đồng Quản Trị, thì ra ông này là Nguyễn Phước Quan!
Bước trở lại vào quán, lần này tôi hiên ngang bước lại bàn vợ chồng
anh Quan đang ngồi, đưa tay ra, tự tin kêu lên một tiếng, “Chào anh chị
Quan, lâu ngày!” Anh Quan đứng dậy bắt tay tôi, vẻ bối rối thấy rõ. Nửa
nhìn tôi, nửa quay sang vợ, anh nói, “Ai đây, xin lỗi, tôi quên!” Có lẽ
biết bệnh chồng, chị Quan cười, “Anh Huy Phương đây chứ ai!”
Nếu chị Quan không “cứu bồ” có lẽ anh Quan cũng sẽ phải lâm cảnh
ngượng ngùng. Nếu như anh chị Quan biết tôi vừa chạy ra xe để tìm cho ra
cái tên anh, có lẽ anh sẽ buồn cười hơn, nhưng tôi đã “ăn gian” không
kể lại chuyện này.
Phụ nữ thường có trí nhớ tốt hơn đàn ông, bằng chứng là tôi gặp chị
Quan có một lần ở tòa soạn, mà chị còn nhớ ra tôi, trong khi anh Quan và
tôi khá thân mà lâm cảnh “quên” này. Có lần tôi gặp một người bạn cũ
trong một quán cà phê, tôi cố gắng lắm cũng không nhớ ra tên. Lần ấy,
tôi cũng chạy ra xe, không phải để lục tờ báo cũ, mà để gọi về nhà cho
vợ. Tôi mô tả cái ông bạn, ngày xưa làm chung, nhà ở đường Trần Quốc
Toản, có vợ người Nha Trang, ông tên chi, anh quên mất! Không một phút
ngần ngại vợ tôi có ngay câu trả lời: - Ông Lâm!
Cũng vì cái trí nhớ tốt của phụ nữ, cho nên đàn ông mới khổ.
Câu hỏi mà tôi băn khoăn là ở một phần não thùy nào đó, chỗ để tên
người của tôi đã bị hao mòn, thì tôi có tội gì không? Có lắm điều tôi
muốn quên, mà càng về già, càng nhớ rõ, không quên được, nhất là chuyện
cũ, trong khi có nhiều điều mới xảy ra đây thôi, cố nhớ mà nhớ không ra!
Muốn độ lượng thì phải quên, muốn sống vui thì nên quên. Muốn đạo đức
thì tâm phải hư (tiết trực- tâm hư) lòng phải rỗng không, như cái ống
tre rỗng ruột, không để bụng một điều gì, không vướng bận điều gì, không
canh cánh bên lòng chuyện chi.
Càng về già người ta càng ít nhớ chuyện hôm qua, nhưng càng về già càng nhớ dai những chuyện đã như xa lắc xa lơ.
Người ta thường than các bậc già nua bắt đầu lẩm cẩm, quên không biết
cái chìa khóa xe để đâu, cái ví vứt chỗ nào, nhưng vẫn thường nhớ nói
chuyện cũ vanh vách. Đó là cái thời xa xưa, dễ chừng cách đây đã nửa thế
kỷ. Những trận đánh để đời, vết thương này ở đâu ra, người bạn thân
chết ở chiến trường nào. Rồi những ngày đi qua những trại tù non cao,
nước thẳm, mịt mù những nỗi đau đớn, buồn phiền, không có một ngày vui.
Có ngày về sum họp nhưng cũng có ngày về chia lìa.
Định mệnh Việt Nam vẽ nên những cảnh đời khác biệt, nên có những ngày
vui mà cũng có ngày buồn. Mỗi người ra đi mang theo một cuốn tiểu
thuyết của đời mình, nhưng chuyện kể có khi không người nghe. Có bầy con
cháu nào đủ thời gian và kiên nhẫn để ngồi nghe một ông già ở xứ sở nào
xa lạ đến, với những chuyện xa xôi như chuyện tiền kiếp, không thấy mà
cũng khó tin. Trong đám bạn bè, cũng có lúc mệt mỏi, có người nói mà
không có người nghe, vì ai cũng đang muốn kể chuyện mình.
Trong vòng 30 năm nay, từ khi bỏ nước ra đi, chúng ta có bao nhiêu
truyện ký, viết về chuyện nước non, chuyện đời mình, cũng có những
chuyện được phổ biến rộng rãi, nhưng cũng có những tác phẩm được xếp kín
trong tủ sách của riêng mình, như một tâm sự giấu kín, ấp ủ cho hết một
đời người. Người mất trí nhớ không còn cảm thấy khổ đau nhưng bất hạnh
thay cho những kẻ muốn quên mà không quên được.
Chuyện khó quên nhất là chuyện quê hương đất nước. Có tắt TV, không
vào Internet, không mở radio, cũng nghe chuyện bên nhà. Nói như Linh Mục
Nguyễn Hữu Lễ, gặp nhau nơi quê người, những người xa xứ 20 năm, 40
năm, không lẽ chỉ có một chuyện khoe nhà, khoe con, trong khi quê hương
có bao nhiêu chuyện nặng lòng. Có câu chuyện, đọc một lần, có những bản
tin chỉ mới nghe qua, đã hằn sâu trong tâm khảm, như vết chém xuống,
không tài nào trở thành vết sẹo trong chốc lát. Có những hình ảnh in đậm
trong trí nhớ, mỗi đêm trở giấc, không tài nào ngủ lại được.
Đó không phải là những chuyện qua đường, hay câu chuyện thị phi nhà
hàng xóm mà chính là chuyện của chính chúng ta, là đau đớn, trăn trở xót
xa từ tận đáy lòng, muốn xua đuổi, muốn quên đi mà quên không được.
Có một điều không phải ai cũng nhớ và cũng hiểu ra rằng: “Tôi là ai, mà tôi tới đây!”
Nhiều người thực sự đã quên, nhiều người lại không muốn nhớ, vì nhớ
là mua sự khổ đau. Thương cho ai đã không còn nhớ, mà cũng hạnh phúc cho
ai đã quên được.
Muốn cho lòng mình rỗng không, tâm muốn “hư” mà “hư” không được.
Nhưng không ruột với vô tâm, vô cảm cũng cùng chung một nghĩa.
Huy Phương
Huy Phương
0 nhận xét:
Đăng nhận xét