Chiều buông xuống chầm chậm giữa không gian náo nhiệt ồn ào của
thành phố Sài Gòn. Phía ven sông, trên chiếc ghe cũ kỹ, chú Tư ngồi bó
gối dõi mắt ra phía dòng người tấp nập trên đường. Giờ tan tầm xe cô
xuôi ngược qua lại vội vã trên cầu, chắc hẳn họ cũng đang tìm về với gia
đình sau ngày làm việc mệt mỏi.
Thỉnh thoảng có những buổi chiều ngồi một mình như thế, chú Tư cảm
thấy yêu thành phố Sài Gòn đến lạ, nhưng càng yêu mảnh đất xô bồ này,
chú lại càng nhớ về vùng quê nghèo miền tây nơi mình sinh ra và lớn lên.
Giữa tiếng ồn ào của tiếng còi xe trên đường, tiếng máy ghe nổ trên
sông, Chú Tư ngồi trầm ngâm phía sau chiếc ghe, vừa rít điều thuốc trên
tay, vừa đưa mắt nhìn dòng xe tấp nập phía trên cầu. Chú nhớ, cách đây
tám năm trước, một mình chú rời bỏ vùng quê nghèo miền Tây, một thân một
mình xuôi theo chuyến ghe chở dừa khô, lục bình, đi lên Sài Gòn lập
nghiệp.









