![]() |
Tứ trụ tại Việt Nam |
Những cái bất cập, bất công, không trung thực được thực
hiện đúng nguyên tắc, đúng thẩm quyền, đúng trình tự thủ tục của đảng, của nhà
nước đẻ ra một cái “quốc hội tật nguyền” ngay từ khi thai
sản.
“Thề cá trê chui
ống”
Sau cú thắng áp đảo tại kỳ Đại hội đảng
lần thứ XII hạ đo ván toàn bộ đối thủ, Bác Cả Trọng tự tin vào sức mạnh của sự
"đoàn kết" trong đảng của những đồng chí phe ta còn lại có thể làm được điều gì
tốt hơn cho đảng của ông. Nhưng sau vài tháng có vẻ được rộng tay lãnh đạo, chỉ
đạo, người ta thấy nồi lẩu mắm-và-rau đem trình làng càng nhiều sâu, không chết,
mà bơi nhung nhúc trong đó. Tình thế rối mù, khó khăn đang lớn dần, sự yếu kém
của đảng, chính phủ và của Tổng bí thư càng ngày càng lộ
rõ.
Đại hội đảng được mô tả đầy hãnh diện là
"Đại hội mà trình độ học vấn cũng như chất lượng của đại biểu cao nhất qua 12 kỳ
Đại hội Đảng toàn quốc...Trong 1.510 đại biểu dự đại hội: có 1.509 đại biểu
trình độ đại học và trên đại học, trong đó 55 giáo sư và phó giáo sư, 752 tiến
sĩ và thạc sĩ; 1.501 đại biểu có trình độ lý luận chính trị cao cấp và cử nhân
(99,4%)" (*), chẳng tìm ra được con đường sáng, mới nào thoát hiểm cho đảng. Đại
hội đảng mà từ anh, chị cán bộ cấp cơ sở vùng nghèo đói, hẻo lành nhất trở lên
đến thượng đỉnh vàng son cùng bằng cấp sáng rỡ như đèn pha chiếu vào mắt nhau
khiến chẳng ai nhìn thấy ai, chẳng ai nhìn thấy gì; lối ra, đường vào càng không
thấy. Cái Chủ đề của Đại hội XII tổng số có 63 chữ, tượng trưng cho 63 tỉnh,
thành phố trực thuộc trung uơng (sic) cũng trở thành lạc
đề.
Những cải cách, đổi mới ông Tổng Bí và đại
hội hứa đến nay chưa thấy gì ngoài dậy nhau cách đứng, cách giơ tay thề trước
quốc hội của tứ trụ triều đình. Những khuôn mặt, chỉ vài tháng trước, ai cũng
biết sẽ dung dăng vào cửa chính vinh quang, đã thề một lần nay thề lại một lần
nữa trong vai trò y xì như trước(!). Hình như bao lớp học làm theo lời bác về
cần kiệm liêm chánh, dĩ công vi tư, vì dân vì nước hết năm này qua tháng nọ đều
tuồn tuột qua khỏi lớp đất sét não bộ như nước trôi qua cầu ba cẳng, cho nên
phải lôi nhau ra thề chí chết.
VN mình có câu “Thề cá trê chui ống”, thật
đúng với nhiều trường hợp. Người càng dễ thề, càng dễ nuốt lời, càng dễ tráo
trở. Chỉ đi một vòng quanh chợ, có thể nghe đến một vài chục lời thề của bọn lừa
gạt, bán đồ giả, đồ chôm chĩa. Ngày này qua ngày khác, vẫn câu thề ấy, vẫn món
đồ giả ấy, vẫn đồ gian, đồ chôm chĩa ấy.
“Quốc hội tật
nguyền”
Điều Bác Cả gọi là thẳng tay diệt tham
những, nhìn ra cũng vẫn chỉ là những con sâu tí hon mà một vài anh nhà báo rình
chộp được qua chỉ dẫn của người dân. Những con hổ bự như đàn anh của bác Cả,
đồng chí Tập, đã đập thì bác và tập thể Bộ Chính Trị vẫn kính nhi viễn
chi.
Có hai lý do chính: Một là những con cọp
đó thuộc phe ta, cánh hẩu cùng lợi ích không thể đụng tới. Hai là dù chúng thuộc
phe địch, nhưng là phe "đồng chí địch" X,Y,Z nào đó, đã chui sâu, leo cao quá,
rứt giây sợ động rừng, như vụ Năm Cam, vụ Vinalines, vân vân, "trên" đã phải chỉ
thị "chỉ đến đó thôi". Tất cả trong cái mớ bòng bong tầm gửi đều sợ đụng chạm
phải nhau. Những chuyện thường ngày ở huyện, nhỏ như móng tay, như vụ cà phê Xin
Chào cũng phải Thủ Tướng, Tổng bí thư chỉ đạo làm tới cấp dưới mới dám
làm.
Vụ như phó chủ tich Hậu Giang, anh chàng
bảng xanh bảng trắng gì đó, lỡ trượt chân, cái sẩy nẩy cái ung, che không nổi
mới phải cắn răng "chỉ đạo". Hai vụ xét lại tư cách để đưa ra khỏi quốc hội, một
người thì có "bản tóm tắt lý lịch thật đẹp", người kia có phiếu bầu cao nhất
tỉnh, hai người bị đưa ra khỏi quốc hội đã từng được tổ chức bầu cử địa phương,
Mặt trận tổ quốc quảng cáo, vận động đưa lên tận mây xanh, được dồn phiếu để
trúng thầu, một lần nữa lộ rõ những bất cập, bất công, không trung thực trong tổ
chức bầu cử.
Những cái bất cập, bất công, không trung
thực được thực hiện đúng nguyên tắc, đúng thẩm quyền, đúng trình tự thủ tục của
đảng, của nhà nước đẻ ra một cái “quốc hội tật nguyền” ngay từ khi thai
sản.
Trong lịch sử bầu bán Việt Nam chưa bao
giờ có nơi phải bầu đi bầu lại vì cá chết, chưa bao giờ mới bầu xong, lời ca
ngợi còn chưa ráo mực, người trúng thầu chưa kịp ăn mừng dã bị kéo tuột xuống,
chưa bao giờ bầu xong vẫn thiếu đại biểu, và cay đắng hơn bao giờ hết, một quốc
hội mà có vị cựu đại biểu chỉ dám cầu xin, hy vọng quốc hội có đủ trí tuệ, bản
lĩnh để :"không thông qua những luật mà vừa thông qua chưa kịp có hiệu lực thi
hành đã phải sửa, đã phải tạm đình chỉ.” (**)
Bảo vệ tình đồng chí và
sự ràng buộc chủ nghĩa
Vụ cá chết không chỉ phá hoại một vùng môi
trường rộng lớn, gây khó khăn cho cuộc sống của hàng trăm ngàn ngư dân, còn làm
ảnh hưởng đến danh tiếng đã mất tiếng thơm từ lâu của chính phủ và đảng. Những
tuyên bố không trung thực, dối trá, loanh quanh từ lúc đầu, đến cách đối xử quá
dễ dãi, khoan nhượng, nể sợ, bênh vực Formosa làm người dân cả nước, nhất là
những người ngư dân mất nghề, mất nghiệp, mất môi trường sống, mất cả sức khỏe,
tính mệnh không còn thể tin tưởng vào lời nói vì dân của họ. Trong trường hợp
nghiêm trọng ảnh hưởng đến tính mạng, cuộc sống, kéo dài đến vài thế hệ này, dân
có quyền mở miệng, biểu tình phản đối, thậm chí nổi dậy cũng không thể trách họ.
Vậy mà chỉ một cuộc xuống đường ôn hòa bênh vực ngư dân, đòi bảo vệ môi trường,
phản đối những kẻ gây hại đã bị chính quyền đàn áp một cách tồi
tệ.
Sự việc Formosa đang nóng bỏng, thì"đùng
một phát", hai chiếc máy bay rớt. Máy bay rớt chẳng là chuyện động trời. Từ
trước đến nay đã có biết bao nhiêu vụ máy bay quân sự rớt ở VN. Có những vụ chết
cháy cả hàng chục tướng tá. Máy bay rớt khi đang bay công vụ có, máy bay rớt khi
bay huấn luyện có, chỉ vài cột tin là xong, có ông tướng, ông tá nào được rình
rang làm đám táng, được đề cao lên tận mây xanh như liệt sĩ hy sinh ngoài chiến
trường. Kiểu đưa tin của báo chính thống, sự nổi cơn giận cá chém thớt của đảng
lột thẻ nhà báo khiến người dân càng nghi ngờ việc máy bay ta bị máy bay lạ bắn
"tan xác".
Nếu thật chiếc chiến đấu cơ SU bị tàu lạ
hay máy bay lạ bắn tan xác thì việc ngậm bồ hòn làm ngọt không lấy gì làm lạ,
chính phủ và đảng vẫn có truyền thống nhẫn nại với kẻ lạ. Sự việc nóng bỏng nhất
ngay sau đó, ngày 12 tháng 7 trong khi nhân dân Phi Luật Tân nhảy mừng vì phán
quyết của tòa Trọng Tài The Hague về đường lưỡi bò, ảnh hưởng lớn quyền lợi của
VN, thì người dân Việt bị khóa miệng phải làm thinh như đó là chuyện riêng của
hàng xóm.
Phán quyết của tòa án trọng tài về tham
vọng của TQ cũng là trắc nghiệm về tham vọng quyền lực của bọn bành trướng Bắc
Kinh. Tòa trọng tài phán quyết tham vọng của TQ là "không có căn cứ pháp lý". TQ
không có quyền trong vùng biển quan trọng, nhiều dầu mỏ và hải sản mà họ đã
ngang nhiên tuyên bố sở hữu, chiếm đoạt, cải tạo thành các đảo nhân tạo và xây
dựng căn cứ, đe đọa đến an ninh khu vực.
Mặc dù phán quyết của tòa này không có
tính chất bắt buộc Bắc kinh phải thi hành, Bắc kinh tức giận nhạo báng phán
quyết này là một "trò hề chính trị"-political farce-, nhưng Hà Nội chỉ lên tiếng
tán dương phán quyết của tòa theo kiểu tát nước theo mưa, họ sợ đám Trung Nam
Hải trút giận trên đầu họ. Hà Nội cấm tuyệt các vụ biểu tình của người dân phản
đối lưỡi bò, ngay cả biểu tình tỏ lòng biết ơn chính phủ Phi, một điều mà người
có lòng biết ơn phải mở miệng. Đến lúc này có người gọi những người cúi đầu
trước Trung Quốc là Hán Nô cũng là điều dễ hiểu. Có lẽ nghĩ rằng phán quyết của
tòa trọng tài không những không làm cho TQ chùn tay xâm lược mà còn làm lòng tự
ái của anh cả bị tổn thương, con hổ giấy có thể xây dựng thêm các căn cứ quân sự
trên các đảo họ chiếm, đảng CSVN vội cúi đầu khuất phục để bảo vệ tình đồng chí
và sự ràng buộc chủ nghĩa.
Cái ung
khác
Đe dọa cho đảng hơn nữa là "kẻ thù của chế
độ" đang ngày càng lớn mạnh. "Các thế lực thù địch trong lòng xã hội chủ nghĩa
VN" này lớn dần, và đến nay họ mạnh hơn bao giờ hết. Họ là những người dân bị áp
bức, những người bị mất tự do, bị đối xử bất bình đẳng, những người bị ăn cắp
cái tôi của họ. Họ là những người thoát khỏi sự sợ hãi, dám đứng lên, dậy mà
tiến lên. Họ là những người ý thức được mỗi hành động cá nhân đều có ảnh hưởng
đến xã hội và có ý thức sâu sắc về tập hợp những người cùng chí hướng, có khả
năng chấp nhận hy sinh để mưu tìm tự do, bình đẳng thực sự cho dân
tộc.
Là công dân Việt Nam, họ nhận được sứ mệnh
phải thi hành nghĩa vụ của người yêu nước. Tương lai của dân tộc, tổ quốc nằm
trong tay họ, trong tay nhân dân. Tiền đồ dân tộc, tổ quốc không thể để cho một
thiểu số đảng viên Cộng sản nắm giữ, làm của riêng.
Bác Cả Trọng vừa thoát được cái ung này
trong bụng, thì lại mắc cái ung khác nặng nề hơn. Thân thể già nua đang xụm
xuống dần bởi chính đám tầm gửi, ký sinh trùng của cơ chế và sức tấn công mạnh
hơn bao giờ hết của các thế lực thù địch bạn có thù có.
Quang
Nguyên
0 nhận xét:
Đăng nhận xét